Giới thiệu chung
Mấy năm liền, khắp trần gian đâu đâu cũng mất mùa. Mưa lũ nhiều quá, nước sông dâng, ngập lụt hết. Lại có khi những cơn gió lốc hút nước bể lên cuốn trôi hết ra khơi các làng mạc, thuyền mảng và người. Mùa rét càng hanh hao, đồng đất nứt nẻ, không đâu cắm nổi cây ngô.
Người chết đói, người lang thang khắp nơi.
Cảnh đói khủng khiếp ấy lây cả lên thiên đình. Trên ấy không có lụt lội, mưa bão nhưng các kho tàng nhà Trời mất trộm nhiều quá. Có khi giữa ban ngày, vách bị phá, cánh của long chốt, trong kho toang ngoảng biến cả gian những bị thóc, bị ngô. Thế này thì rồi nhà trời cũng sắp đói đến nơi.
Ngọc Hoàng và các quan bàn việc giữ kho. Thời buổi này phải cẩn thận không thể chểnh mảng như mọi khi. Ai cũng nói:
- Có thần Chuột, tính Chuột cẩn thận, lại quanh năm chỉ ở trong nhà, coi kho được.
Mọi người còn tán dương thêm cái giỏi của Chuột. Nào Chuột toàn thức đêm, Chuột chỉ ngủ ngày, mà Chuột ngủ một mắt. Lại hay dò dẫm moi noi.
Ngọc Hoàng cho gọi thần Chuột tới, phong chức quan coi kho và dặn:
- Từ nay ngươi được trông coi kho tàng. Đừng tưởng của trời là vô tận. Cứ để rơi vãi, mất mát thế này, có ngày nhà trời cũng không còn hạt thóc mà ăn. Hãy đốc thúc quân gia ngày đêm canh gác cẩn mật. Làm được việc thì có thưởng.
Thần Chuột vâng dạ rồi lui ra.
Thần Chuột đi một lượt các kho rồi gọi tất cả quân coi kho đến, vừa dặn dò vừa đe dọa thật nghiêm. Lại mộ thêm mấy trăm lính. Thuê lò rèn đánh mới khóa cửa, khóa cổng, các trạm gác mọc lớp lớp như doanh trại.
Có khi cả đêm, thần Chuột đốc thúc các cơ lính đi tuần. Nhiều bạn thần Chuột rà rà đi một mình. Có qua các kho, mới nhận ra là thần Chuột ở trên trời mà chẳng biết nhà trời có nhiều kho tàng, lắm ngô lúa đến thế. Nhưng cót thóc để lâu ngày không dùng đến đã mục nát, ngô thóc chảy cả ra ngoài rãnh, mọc mầm lên như cỏ tranh quanh các nhà kho...". (Trích "Chuột và Mèo"