Giới thiệu chung
"Có đôi vợ chồng nhà kia, giàu có nhưng ăn ở với nhau đã lâu mà chẳng có được một mụn con nào. Họ đi khắp các chùa chiền, cầu trời khấn Phật xin cho mình một đứa con. Cuối cùng người vợ cũng mang thai. Thế nhưng thật kỳ lạ, đứa bé mới lọt lòng mẹ, răng đã mọc đủ hai hàm, chẳng cần bú sữa và ăn mỗi bữa hết một nồi ba cơm. Đầy một tuổi, em đã cao lớn, khỏe mạnh chẳng ai bằng, và mỗi bữa ăn đến mấy thùng cơm mới no bụng. Cha mẹ em nghi em là yêu quái, bàn nhau tìm cách giết em. Hôm đó, người cha đưa con vào rừng, vác theo một cái thuổng. Thấy có một tảng đá to, đứng chênh vênh, người cha bảo con:
- Con vác hòn đá này về lót cho mẹ rửa chân!
Em bé ghé lưng vào hòn đá. Người cha lấy thuổng bẫy. Hòn đá đè em bé xuống đất. Tưởng đã xong việc, người cha lững thững vác thuổng về. Còn đứa con tưởng mẹ cần hòn đá thật, nên cặm cụi vác về sau. Đến chiều, vợ chồng đang ngồi trong mâm cơm, thủ thỉ trò chuyện, thì em bé vác hòn đá về, ném bên giếng nước, rồi vào trách cha:
- Hòn đá nặng thế mà cha không giúp con một tay. Nó đè con lún xuống đất, con phải moi mãi mới vác về được.
Bố mẹ kinh ngạc, ăn chẳng được, bỏ dở bữa cơm...". (Trích "Anh em hòa thuận").